Publisher Theme
I’m a gamer, always have been.

Khi Đồng Minh Tháo Chạy – When the Allies ran away : Nguyễn Tiến Hưng – P38

95

Tài liệu nghiên cứu về chế độ Việt Nam Cộng Hòa miền Nam : “Khi đồng minh tháo chạy” của tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng – “When the Allies ran away ” book by Nguyen Tien Hung – Phần 38

Khiếu nại tới lương tâm Hoa Kỳ

Trong bản dự thảo thư gửi cho Tổng Thống Ford, thoạt đầu tôi mô tả chi tiết về tình hình suy sụp nhanh chóng ngoài mặt trận, vì tại Washington lúc ấy, Tổng Trưởng Quốc Phòng đang nói là không có một khủng ho ảng quân sự nào ở Việt Nam! Trong khoảng thời gian soạn thảo lá thư, thì mặt trận đã suy sụp nhanh chóng. Một bản thảo vừa viết xong, tình thế đã lại thay đổi, khiến nó trở thành lỗi thời. Nhịp biến chuyển của thời gian có thể trông thấy ngay trước mắt.

Sau khi nhận được thư Tổng Thống Ford viết ngày 22 tháng 3, ông Thiệu quyết định nói mạnh, đòi Mỹ yểm trợ bằng quân sự . Ông chỉ thị cho tôi ‘’đừng báo cáo chi tiết về tình hình, mà cũng đừng nói gì tới xin quân viện 300 triệu đô la nữa’’.

Buổi chiều ngày 24 tháng 3, bản thảo chót được trình cho ông, có đoạn mở đầu: ‘’Thưa Tổng Thống, lúc lá thư này tới tay Ngài, thành phố Huế có lẽ đã bị bỏ ngõ, và rất có thể chính Sài Gòn cũng đang bị đe dọa’’.

Sáng hôm sau, Huế bị bỏ ngõ thật. Ông Thiệu xóa câu mở đầu gạt đi những câu dài dòng. Đọc bản thảo, ông chữa và viết lại yêu cầu can thiệp bằng quân sự và tăng quân viện.

Nguyên văn cuối cùng như sau:

Ngày 25 tháng 3.1975

Kính gửi Tổng Thống Gerald Ford

Tòa Bạch Cung

Thưa Tổng Thống,

Xin cảm ơn Ngài về bức thư đề ngày 22 tháng 3, 1975 của Ngài.

Trong lúc tôi viết bức thư này cho Ngài thì tình hình quân sự tại Nam Việt Nam đang hết sức khẩn trương, và cứ mỗi giờ qua lại càng trầm trọng hơn.

Sự bất quân bình trong cán cân lực lượng của hai bên đã nghiêng hẳn về phía quân Bắc Việt, cũng như những lợi điểm chiến lược mà chúng thu thập được trong hai năm qua, đã đưa tới tình trạng khủng hoảng hiện nay, nhất là tại Vùng 1 và Vùng 2 Chiến Thuật, như Ngài hẳn đã biết. Những áp lực nặng nề đang đè xuống tất cả phần còn lại của lãnh thổ quốc gia. Chúng tôi, và chính Sài Gòn cũng đang bị đe dọa.

Bởi vậy, nếu không có những biện pháp cực mạnh và mau chóng về phía Ngài để tái lập sự quân bình lực lượng thì chúng tôi sẽ khó mà ngăn chặn sự tiến quân của các lực lượng cộng sản, để giữ vững phòng tuyến hầu đẩy lui lực lượng xâm lăng.

Ý đồ của Hà Nội là dùng Hiệp Định Paris đê thôn tính miền Nam bằng quân sự thì chúng tôi đã biết rõ ngay từ lúc còn đang thương thảo Hiệp Định này.

Chắc Ngài còn nhớ chúng tôi đã ký (Hiệp Định ấy) không phải vì chúng tôi ngây thơ tin ở thiện chí của kẻ thù, mà chỉ vì chúng tôi đã tin tưởng vào lời cam kết long trọng của Hoa Kỳ là sẽ bảo vệ hòa bình tại Việt Nam…Theo những lời cam kết vững chắc lúc ấy, chúng tôi đã được hứa hẹn là Hoa Kỳ sẽ trả đũa thực lòng và mãnh liệt khi có bất cứ vi phạm Hiệp Định nào của đối phương.

Chúng tôi coi những lời cam kết đó là bảo đảm quan trọng nhất cho Hiệp Định đình chiến.

Chúng tôi tin vào cam kết đó là tối quan trọng cho sự sống còn của chúng tôi. Thưa Tổng Thống,

Trong giờ phút hết sức khẩn trương này, lúc mà sinh mệnh của miền Nam đang lâm nguy và hòa bình đang bị đe dọa nghiêm trọng tôi xin long trọng yêu cầu Ngài thi hành hai biện pháp cần thiết sau đây:

Ra lệnh cho phi cơ B-52 can thiệp trong một thời gian ngắn nhưng mãnh liệt xuống những nơi tập trung quân và căn cứ hậu cần của địch trong lãnh thổ Miền Nam Việt Nam, và cung ứng khẩn cấp cho chúng tôi những phương tiện cần thiết để ngăn chặn và đẩy lui cuộc tấn công.

Chỉ có hai hành động này mới có thể chặn đứng được kẻ thù khỏi xé nát những mảnh giấy còn lại của Hiệp Định Paris.

Thưa Tổng Thống,

Một lần nữa, tôi muốn kêu gọi Ngài, kêu gọi đến uy tín của chính sách ngoại giao Hoa Kỳ, và nhất là khiếu nại tới lương tâm của nhân dân Hoa Kỳ.

Tôi đã rất phấn khởi khi thấy vào lúc mới nhiệm chức Tổng Thống, chính Ngài đã mau chóng tái xác nhận những bảo đảm cũng như tiếp tục chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ (đối với Việt Nam) và minh định hiệu lực của những cam kết hiện hữu. Tôi tri ân Ngài về việc Ngài (đã nói, rằng sẽ) quyết tâm tôn trọng hoàn toàn những cam kết đó trong nhiệm kỳ của Ngài. Như Ngài đã nh ận định thậ t đúng, những bảo đảm này đặc biệt thích hợp với (trường hợp) Việt Nam Cộng Hòa.

 Nhiều thế hệ quốc dân Việt Nam sau này được sống trong tự do không bị Bắc Việt thống trị sẽ mang ơn về những hành động kịp thời của Ngài và lòng kiên trì của dân tộc Hoa Kỳ vĩ đại.

Trân trọng,

Nguyễn Văn Thiệu

Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa

Sau khi ông Thiệu chữa xong, tôi sang phòng Đại Tá Cầm, Chánh Văn Phòng của Tổng Thống, và dặn ông cho đánh máy ngay rồi mời Đại Sứ Mỹ sang trao càng sớm càng hay. Tôi vừa ra khỏi phòng Đại Tá Cầm mới nhớ là đã quên chưa cám ơn ông Ford về lá thư ngày 22 tháng 3. Có lẽ là vì nó chẳng có gì đáng nhớ. Nhưng tôi vội quay lại, ghi vào bản thảo và dặn ông Cầm thêm câu cám ơn cho lịch sự. (tôi viết: add ‘’Thanh you for your letter of March 22nd’’). Lúc dó Đại Sứ Martin đã đi Mỹ vận động vào giờ chót. Phó Đại Sứ Wolfgang Lehmann sang nhận thư. Ông Thiệu nói chuyện sơ với ông Lehmann và trao cho ông xem bức thư cầu cứu cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa. Lehmann nói vài câu qua loa giải thích sự vắng mặt của Đại Sứ Martin. Bằng một giọng như nghẹn ngào, ông hứa ‘’Tôi sẽ chuyển ngay thư này’’. Ông vội về Tòa Đại Sứ và bằng một đường giây đặc biệt, đã điện về Washington ngay sau đó. Một chút ân tình

Nhận được thư ông Thiệu, Tổng Thống Ford không hồi âm nhưng làm một nghĩa cử tượng trưng cho một chút ân tình. Trong Hồi ký (1979) ông viết lại rằng:

‘’Chiều ngày 25 tháng 3 (ngày 26 giờ Sài Gòn), tôi họp với các ông Kissinger, Scowcroft, Martin và Tướng Weyand, Tham Mưu Trưởng Lục Quân. Mọi người đều biết là tình hình Miền Nam rất trầm trọng nhưng không ai biết nó nguy kịch như thế nào. Tôi yêu cầu ông Weyand bay sang Sài Gòn sớm nhất có thể, ở đó độ một tuần rồi mang về một báo cáo đầy đủ’’.

Biết rằng ‘’Chẳng ai biết nó nguy kịch như thế nào’’, Tổng Thống Ford hoàn toàn không đả động gì đến những cầu cứu khẩn thiết của Tổng Thống và Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa (xem Chương sau). Ông Martin vừa ở Sài Gòn trở về Washington sau khi họp nhiều lần với ông Thiệu, cũng như đã có đầy đủ tin tức chiến trường do Polgar cung cấp, và đã báo cáo chi tiết cho Kissinger và Ford.

Ngày 27 tháng 3, Von Marbod gọi cho tôi từ Ngũ Giác Đài thông báo là ông sẽ cùng đi với Tướng Weyand. Tôi rất mừng, vì lúc đó đã bắt đầu nghi ngờ về sự hiểu biết của ông Ford. Nhận rõ bản tính hay nghi ngờ của ông Thiệu, tôi dựa vào đó nói lên mối quan tâm của tôi trước khi phái đoàn Weyand tới Sài Gòn.

Hết Phần 38 : Khi đồng minh tháo chạy của tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng“When the Allies ran away” book by Nguyen Tien Hung

Xem lại từ đầu : Khi Đồng Minh Tháo Chạy của Nguyễn Tiến Hưng – P1

Xem lại : Khi Đồng Minh Tháo Chạy của Nguyễn Tiến Hưng – P37

Xem tiếp : Khi Đồng Minh Tháo Chạy của Nguyễn Tiến Hưng – P38

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.

lorain duval fucked on the pool table.check my reference free porn tube
swinger show young couples blowjob orgy cosplay.anal sex